Performance
Art
Exercise In Filling The Gaps
A Response by Luu An, Thanh Tuyen, Duc Hanh, Naomi Pomorska, Ly Le, and Dang Thuy Anh to the Exhibition ‘Phụ Lục Through Whose Eyes?’
Bài Tập Điền Vào Chỗ Trống
Một phản hồi của Lưu An, Thanh Tuyền, Đức Hạnh, Naomi Pomorska, Lý Lê và Thùy Anh với triển lãm “Phụ Lục trong mắt ai”
Về dự án
Bài Tập điền vào chỗ Trống hay “Phụ Lục” như một cấu trúc thiếu do nghệ sĩ Đặng Thùy Anh khởi xướng do Vân Đỗ giám tuyển và 5 nghệ sĩ tham dự gồm Lưu An, Đức Hạnh, Lý Lê, Thanh Tuyền và Naomi. Trình diễn vào ngày 6 tháng 6 năm 2026 tại EMASI Vạn Phúc, Nguyen Art Foundation. Dự án Bài tập điền vào chỗ trống của nghệ sĩ Đặng Thùy Anh là một phản hồi đối với kho tư liệu Phụ Lục (2010–nay) và triển lãm Phụ Lục trong mắt ai?
Tác phẩm được xây dựng dựa trên cấu trúc toán học và vật lý gồm 4 hồi. Các hành vi nghệ thuật vận hành theo cấu trúc đồng hiện hoặc luân phiên phát triển từ đề xuất sáng kiến của nghệ sĩ Thùy Anh, chuyển dịch qua các mô hình tương tác của các nghệ sĩ: (1 + 5) → (2 + 4) → (3 + 3) → (6 + 0).
Trong giới hạn bài viết này, khảo sát tác phẩm thông qua góc nhìn cá nhân của nghệ sĩ Đức Hạnh, trình diễn thiết lập một hệ tọa độ đi qua 5 chiều không-thời-gian vật lý và lý thuyết, vận hành trong ba không gian dị biệt: Phòng Đèn Vàng, Phòng Tối và Hệ Tủ Kho Lưu Trữ Xanh.
→
(2 + 4)
→
(3 + 3)
→
(6 + 0)
→
(1 + 5)
→ (2 + 4) → (3 + 3) → (6 + 0) → (1 + 5)
TIẾN TRÌNH
Giải cấu trúc
Hồi 1: cấu trúc 1 + 5
Zero Dimension (0D - Điểm)
Khái niệm: Là một dấu chấm duy nhất, nhỏ vô hạn. Không có chiều cao, chiều rộng và cũng không có chiều sâu. Hoàn toàn không có không gian để di chuyển và không có hình dạng.
Hành vi: Bên trong phòng tối, 5 nghệ sĩ nằm yên dưới ánh đèn. Sự hiện diện lúc này không kích thước hay thể tích thực tế, mà chỉ đơn thuần là những điểm tọa độ.
Tại vị trí ‘bàn dài 6 thước’, Luu An lần lượt đặt từng vật thể lên mặt vải trắng – gồm lò vi sóng, mực nướng, chày cối, một chiếc hộp chứa bột loãng, bánh kem, tim heo phủ muối và gừng, đèn pin treo trên móc câu, bản mã và đậu phụ trên lớp muối thô.
Hồi 2: cấu trúc 3 + 3
Chiều Thứ Nhất (1D - Đường Thẳng)
Đặc điểm: Nối hai điểm 0D lại với nhau tạo ra một đường thẳng có chiều dài, chuyển động bị giới hạn tiến hoặc lùi dọc theo trục.
Hành vi: Từ trong phòng tối, 2 nghệ sĩ Đức Hạnh và Thanh Tuyền bước ra phòng đèn vàng lớn, đối diện nhau qua chiếc trống và thực hiện hành vi va đầu vào mặt trống. Chuyển động của trống tạo thành một đường thẳng nối giữa hai điểm khi Hạnh và Tuyền khi luân phiên va đầu vào mặt trống. Lúc này hành vi bấm nút của Lưu An làm rõ một điểm quy chiếu trong không gian.
Chiều Thứ Hai (2D - Mặt Phẳng)
Đặc điểm: Có chiều dài và chiều rộng nhưng không có chiều sâu (độ dày), cho phép di chuyển tiến/lùi và trái/phải.
Hành vi: Bên trong phòng tối, Lý Lê, Thùy Anh, Naomi thực hiện hành vi đan tóc vào chiếu. Tấm chiếu đóng vai trò là một mặt phẳng 2D, trong khi sợi tóc đóng vai trò là đường thẳng hình học cắt ngang.
Chiều Thứ Ba (3D - Không Gian)
Đặc điểm: Lấy mặt phẳng 2D cắt ngang bằng một đường vuông góc thứ ba hướng lên/xuống, tạo ra thế giới vật lý có đủ chiều dài, rộng, sâu, có thể tích và hình khối.
Hành vi: không gian lúc này được lấp đầy bởi các hành vi đồng hiện:
Thùy Anh và Lý Lê: Bê tráp Long Phụng tại lối vào phòng lưu trữ, để một khoảng vừa đủ cho từng khán giả bước qua.
Lưu An: Đánh son và soi gương trên những mặt phản chiếu có thể tìm thấy từ các vật thể trong gian chính triển lãm.
Thanh Tuyền: Rời vị trí đến phía máy in và thực hiện hành vi đổ mực lên giấy.
Naomi: Đi từ phòng tối ra và ngồi im lặng thiền giữa 2 cây quạt bật gió to đối nghịch nhau.
Đức Hạnh: Chuyển động trong không gian, thiết lập các vị trí tọa độ vật thể tạo thành một hình tam giác trong hình học không gian; từ cái trống đến quả dọi nằm trên cánh tay gỗ thứ nhất, và từ quả dọi đến bồn tàu hũ thủy tinh chứa 5 cánh tay còn lại được nghệ sĩ sắp đặt trước đó thiết lập một hệ tham chiếu vật lý đối thoại trực tiếp với hiện vật bồn tàu hũ thủy tinh từ trình diễn “Mưa Đông Cứng” (2011) của nhóm Phụ Lục.
Chiều Thứ Tư (4D - Không-Thời-Gian):
Để xác định chính xác một sự việc trong vũ trụ cần 4 tọa độ: nó ở đâu trong không gian 3D (x, y, z) và nó xảy ra vào lúc nào (t). Trong toán học, chiều thứ tư là một hướng không gian thứ tư (thường gọi là "ana" và "kata") vuông góc với cả chiều dài, rộng và cao. Lấy một vật thể trong không gian 3D, chọn một điểm bất kỳ trong vật thể đó và hình dung vật thể này dịch chuyển lệch một khoảng nhỏ trong không gian, tất cả đều song song và chồng lấp lên nhau. Nối các điểm gần nhất với điểm trên mặt phẳng liền kề của khối vật thể sẽ tạo ra đường thẳng vuông góc với vật thể gốc và điều này biểu thị cho không gian 4 chiều.
Quả dọi trong không gian trình diễn được treo vào một sợi dây, thông thường dây dọi sử dụng làm đường tham chiếu thẳng đứng hoặc làm dụng cụ đo độ bằng phẳng trên bề mặt (spirit level) hoặc để thiết lập một mốc đo lường theo chiều dọc. Trong vật lý, dựa vào lực hấp dẫn của Trái Đất khi thả quả dọi sợi dây luôn luôn nằm trên một đường thẳng đứng hoàn hảo hướng thẳng về tâm Trái Đất. Hành vi kê quả dọi trên bàn tay gỗ như một nỗ lực thay đổi trọng lực và từ trường tác động lên định vị của 4 chiếc la bàn, tạo đường thẳng nối liền các điểm gần nhất với điểm trên mặt phẳng liền kề của không gian tạo ra đường thẳng vuông góc với không gian, biểu thị cho không gian 4 chiều.
Chuyển động hình học của Đức Hạnh dọc theo đường thẳng nối từ chiếc trống đến quả dọi biến cơ thể thành một "con giun thời gian" trong không gian 4D. Quá khứ, hiện tại và tương lai của hành vi đồng hiện, thay đổi khái niệm biên giới thời gian tuyến tính.
Source: Hypercubist Math
Hồi 3: cấu trúc 2 + 4
Chiều Thứ Năm (5D - Dòng thời gian song song & Xác suất)
Bốn nghệ sĩ dẫn dắt khán giả vào phòng đen, thực hiện các kịch bản lượng tử thông qua hành vi tương tác với ánh đèn: Lưu An cởi quần, soi đèn vào từng khán giả, đánh son; Đức Hạnh tô son lên viên kẹo gấu trong suốt và hôn nó; Thanh Tuyền dùng bàn tay dính mực đen nhuộm tối viên kẹo; Naomi phân phát các hạt đá cho đám đông. Mỗi hành vi là một nhánh rẽ của xác suất, đặt định lại căn tính và sự lựa chọn của cá nhân trong tập thể.
Hồi 4: Cấu trúc 6 + 0
Trình diễn trên bàn dài 6 thước
Nằm trong hồi cuối cùng của cấu trúc, trình diễn trên chiếc bàn dài 6 thước mang tính kế thừa và đối thoại với trình diễn năm 2011 của nhóm Phụ Lục.
Từ trái sang phải
Lý Lê: nướng mực trong lò vi sóng sau đó cùng cối giã mực
Naomi: đọc thơ Ngắm Trang của Hồ Chí Minh bằng ngôn ngữ Mosk
Luu An: Hôn, để lại màu son, ứng tác với đĩa tàu hũ
Thanh Tuyền: nhặt kim trong bể thuỷ tinh chứa bột mì pha
Lý Lê: nướng mực trong lò vi sóng sau đó cùng cối giã mực
Thùy Anh: ngồi trên bàn quay lưng lại và ăn bánh kem
Đức Hạnh: nhả nước bọt vào trái tim đặt trên muối và sắp đặt gừng xung quanh phản kháng khuôn mẫu cũ trong tâm thức tập thể của Gừng Cay Muối Mặn.
Credit
Curator
Van Do
Initiator
Thuy Anh Dang
Participating Artists
Luu An, Ly Le, Thanh Tuyen,
Duc Hanh, Naomi Pomorska
