TUYÊN NGÔN NGHỆ SỸ
Nghệ thuật không tách biệt khỏi đời sống, các tác phẩm nghệ thuật là nơi dòng tâm thức trao đổi thông tin ở cấp độ phi ngôn ngữ. Thực hành của tôi tồn tại trong khoảng không vô hình giữa cá nhân và xã hội, nơi diễn ra sự gặp nhau của cảm xúc chân thực trong những lát cắt mỏng manh của đời sống. Thông qua chuyển động mang tính nhập thân, tôi muốn đọc cách lịch sử, kinh tế và văn hoá ghi chép lên thân thể con người, định hình ký ức và căn tính cá nhân, qua từng nhịp thở, từng cử chỉ hàng ngày, cảm giác về quê hương và sự đứt gãy văn hoá trong quá trình kinh tế toàn cầu. Bằng cơ thể, tôi muốn phơi bày những sản phẩm phái sinh vô hình của xã hội hiện đại, những căng thẳng, sự bất lực trong cỗ máy sinh diệt và cả niềm khát sống vẫn kiên cường bên dưới bề mặt.
Tôi không hướng đến việc tạo ra một tác phẩm vật lý, tôi quan tâm nhiều hơn đến cách khơi dậy trải nghiệm sống, một dạng năng lượng vi tế được gợi mở trong sự hiện diện, lưu chuyển qua các cơ thể, cảm xúc và môi trường xung quanh. Không đi tìm kết quả, tôi quan tâm đến quá trình, cách tạo ra những điều kiện để nhận thức được sinh ra, bằng ý chí, sự phó thác, phản hồi của cơ thể và mối tương quan với vật chất xung quanh. Trong tiến trình ấy, nghệ thuật trở thành môi trường thử nghiệm, một hệ sinh thái tạm thời, mở ra hành động đối thoại giữa nghệ sĩ, khán giả với năng lượng xung quanh, nơi ta học cách lắng nghe, thích nghi, và đồng sáng tạo. Điều này có thể diễn ra trong cả những không gian phi nghệ thuật, những vùng rìa, miền trũng của thế giới, những nơi bị lãng quên, sự bất công không được nhìn thấy và tạo lập vùng an toàn, cho phép nghệ thuật thành công cụ phản tư và truy vấn xã hội.
Xã hội hiện đại đang vận hành trong những vòng lặp vô thức, những cấu trúc văn hóa, công nghệ, và niềm tin tự “gọi lại” chính mình, tái hiện những mô thức cũ của quyền lực và chính trị. Vì thế, tôi ví von việc làm nghệ thuật của mình như một hành vi đệ quy có chủ đích: một không gian để xã hội nhìn thấy chính nó, để tái lập mối quan hệ giữa người và người, giữa con người và tự nhiên.
Nghệ thuật đi song hành cùng tiến trình sống, nơi cá nhân và cộng đồng cùng đi qua những tầng sâu của ký ức, tổn thương và hy vọng. Nghệ thuật không nhằm tôn vinh cái tôi, mà là cách để ghi nhớ, kết nối và khôi phục những sợi dây mong manh giữa cái tôi và toàn thể.
Gia Định, tháng 11, 2025
Đức Hạnh